Chuyên mục: Bản tin

Cảm nghĩ sau 15 năm ra trường (Đại học Nông Lâm Thái Nguyên)

Đăng lúc: 16:08:43 09/08/2018 - Người đăng bài viết: Admin - Đã Đọc: 137
Anh Dương Đình Tiến – cựu sinh viên lớp K29A Cao đẳng Kế toán Doanh Nghiệp đã có những lời chia sẻ trân thành và xúc động khi gặp lại các thầy cô giáo và các bạn nhân ngày trở về mái trường xưa nhân dịp 15 năm ngày ra trường (Ngày 01/05/2015). Sau đây là toàn văn bài cảm nghĩ.

Kính thưa các thầy cô giáo!

Thưa toàn thể các bạn đồng môn lớp K29A-KTDN niên khóa 1997-2000!

Em thật sự xúc động khi được đại hiện cho các bạn có mặt tại đây, phát biểu những lời từ đáy lòng mình.

Kể từ ngày lớp chúng ta chia tay các thầy, cô, bạn bè, rời mái trường thân yêu, năm nay đã 15 năm rồi…

Và cũng ngần ấy thời gian, mỗi chúng ta bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời với bao suy nghĩ, lo toan cho cuộc sống, với bao niềm vui,nỗi buồn đáng nhớ và đáng quên…

Nhưng có một điều chắc chắn rằng mỗi người trong chúng ta không thể quên được những ngày còn học chung dưới mái trường thân yêu này. Những hình ảnh, kỷ niệm ngày xưa bất chợt dâng lên trong lòng ta một nỗi niềm bồi hồi, xúc động, và trong sự cảm xúc đó, chúng ta mong muốn được trở lại mái trường thân yêu để một lần được gặp lại các thầy, cô thân yêu và các bạn .

Em biết những điều em nói sau đây là quá nhỏ bé nhưng rất mong quý thầy cô và các bạn hãy cảm thông và cùng cảm nhận thêm những nhịp đập của trái tim trân trọng nhất xung quanh em tin đó mới là những cung bậc tình cảm chung thực nhất của chúng em dành tặng các thầy cô giáo trong ngày hôm nay.  

Kính thưa quý thầy cô !

Hôm nay là một ngày không thể nào quên đối với tất cả chúng em, những người đã có mặt tại đây để cùng viết thêm những điều tốt đẹp nhất trong kí ức, để nhớ về một thời đẹp nhất, trong sáng nhất cuộc đời mình: Thời sinh viên và tự hào hơn là sinh viên của trường Đại Học Nông Lâm.

Chúng em vẫn nhớ như in những phong cách giảng dạy đầy nhiệt huyết của các thầy cô, và chúng em không thể quên cách truyền đạt về những bài học làm người, học lòng dũng cảm, học đức hy sinh, học cách đối nhân xử thê sao cho thấu lý đạt tình của các thầy, cô giáo đã dành cho chúng em. Vâng, chính những phong cách ấy hàng ngày, hàng giờ đã gián tiếp thấm đượm và làm thay đổi nhận thức, phong cách sống của chúng em. Chúng em hiểu không chỉ học những kiến thức từ bài giảng mà mình đã được học cả phong cách, đạo đức của các thầy cô chuyền cho mình! giờ đây đã dày dặn hơn, đã là những ông bố bà mẹ nhưng thực sự chúng em vẫn thấy mình nhỏ bé trước những gì thầy cô đã trao cho mình

Trở về trường xưa sau 15 năm, mỗi chúng như được sống lại với những kỷ niệm thời ấy. Có những kỷ niệm vui khi được học, được chơi được đùa nghịch của những sinh viên đang chập chững bước vào đời và cũng có những kỷ niệm buồn khi không được kết quả học tập như mong muốn hay bị các thầy cô trách mắng. Suốt 15 năm qua và cả trong ngày hôm nay, những kỷ niệm ấy vẫn luôn được nhắc lại làm “một thời để nhớ” càng thêm sâu sắc. Lắng đọng lại tận sấu trái tim mỗi người là sự trân trọng của tình thầy trò, để bây giờ thấy hối hận một điều: Ngày ấy các thầy cô đã trao cho chúng em những gì thầy cô đón nhận từ chúng em. Nhưng mong quý thầy cô hiểu rằng, tất cả chúng em đã, đang và sẽ lèm nên sự thành đạt bởi mỗi người, đóng góp cho đất nước mình,dân tộc mình là những gì chúng em muốn dành tặng và báo đáp công lao to lớn của các thầy cô, làm dày thêm bảng vàng thành tích của mái trường Đại Học Nông Lâm thân yêu của mình .

Chúng em tự hào vì mình là sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên. Trong cuộc sống chúng em nhận thấy sự tôn trọng, quý mến của mọi người vì mình là học sinh của mái trường này. Sinh viên Nông Lâm có nét đặc trưng riêng đó là: một ý chí vươn lên làm giàu thêm trí tuệ và vượt lên thực tại, một sự hào hoa trong phong cách, một sự quả cảm trong cuộc sống, và luôn trân trọng quá khứ! Càng tự hào bao nhiêu, chúng em càng cảm thấy trân trọng những điều mà thầy cô đã dạy bảo. Từ những cô cậu sinh viên ngây ngô thiếu hiểu biết, nghịch ngợm, nhiều lần làm thầy cô giận, nhưng dưới sự kèm cặp dạy bảo có trách nhiệm và tràn đầy tình thương, chúng em đã ra trường mang trong mình những tri thức mới, những điều nhân đức và một ý chí vươn lên trong cuộc sống.

Bản thân em tự nhận thấy một giá trị sâu sắc: Tất cả những gì mình trải qua ở mái trường này khi làm công tác xã hội đã làm nền tảng vững chắc khi bước vào môi trường học tập cao hơn và môi trường làm việc của mình. Đó là vô giá! Và không chỉ có em, rất nhiều bạn trong lớp cũng nhận thấy điều ấy.

Mặc dù đã ra trường nhưng chúng em vẫn giữ mối quan hệ và thương xuyên liên lạc với nhau để gắn kết các bạn với nhau, chia sẽ ngọt bùi trong cuộc sống và chính điều ấy đã làm nên những tình bạn trong sáng hơn bao giờ hết.

Kính thưa các thầy cô giáo !

Cùng với lớp lớp thế hệ sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên trước đây và sau này, giờ đây, sau 15 năm chúng em đã thực sự trưởng thành già dặn hơn, đã là những người trụ cột của gia đình, của cơ quan, đóng góp công sức nhỏ bé của mình và sự phát triển của quê hương, đất nước. nhiều bạn đã có những thành công nhất định trong sự nghiệp tại các cơ quan nhà nước, các đơn vị sự nghiệp, các công ty, doanh nghiệp của các địa phương, các tổ chức xã hội, trở thành những người thành đạt trong phát triển kinh tế hộ gia đình, trong lao động sản xuất hay cùng bước trên con đường trở thành những người thầy giáo cô giáo trong môi trường giáo dục đào tạo. Những bạn có mặt ở đây là những cuộc đời với những thăng trầm khác nhau, thành đạt khác nhau. Nhưng chúng em đều giống nhau ở chỗ: Đã mang trong mình trí khí của sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên thì chúng em luôn tâm niệm rằng, phải có trách nhiệm giữ gìn thương hiệu ấy. Các thầy cô hãy yên tâm để tin tưởng vào chúng em!

15 năm đã trôi qua thật nhanh với biết bao thăng trầm, vui buồn trong cuộc đời của mỗi người bạn ngồi đây. Nhưng những kí ức của một thời để nhớ xưa kia vẫn còn đọng mãi, vẫn sáng lên để soi đường, trở thành động lực giúp chúng em vượt qua mọi khó khăn để tiến lên phía trước.

15 năm ngày trở về, có thầy cô đã hoàn thành trách nhiệm nghề nghiệp. không được gặp lại đầy đủ các thầy cô đã dạy mình, không được gặp lại những gương mặt thân thương với  mái tóc điểm bạc, cả những giọng nói nghiêm nghị hay ánh mắt trìu mến nhìn học trò – thật sự là điều tiếc nuối. Mong các thầy cô hãy tin tưởng ở chúng em, sẽ luôn là lớp học trò xứng đáng với những gì các thầy cô hằng dạy bảo, chúng em luôn đi đúng những điều đó. Chúng em hứa sẽ làm rạng ngời thêm danh hiệu là sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên.

Trở về thăm lại trường xưa vào đúng năm kỷ niệm 45 năm ngày thành lập trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên là thời điểm hết sức có ý nghĩa 45 năm qua, vượt lên mọi khó khăn thử thách, thầy trò nhà trường đã lao động, học tập hết mình vì lợi ích  của dân tộc. Lớp lớp các thế hệ thầy, trò nhà trường đã có những đóng góp, hy sinh to lớn cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước, góp phần làm vẻ vang truyền thống của quê hương đất nước. Ngày nay nhà trường tiếp tục kế thừa và phát huy xứng đáng truyền thống, tiếp tục xây dựng nhà trường thành cái nôi phát hiện, tuyển chọn và nuôi dưỡng nhân tài cho quê hương, đất nước. Bề dày truyền thống ấy là vô cùng to lớn. chúng em rất tự hào khi đã từng được giáo dục, đào tạo trong ngôi trường yêu dấu này !

Bởi vậy, “Trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên” – cái tên thân thương ấy sẽ luôn ở mãi trong tim của tất cả chúng em! Quá khứ luôn là điểm tựa để tương lai vững bước.

Kính thưa các thầy cô giáo!

Xin cho em đôi phút được tâm sự cùng bạn bè.

Các Bạn cựu sinh viên thân mến !

Chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi của buổi họp mặt hôm nay, mỗi chúng ta lại trở về với cuộc sống riêng của mình, mỗi người một nơi, mỗi người một việc. Dòng thời gian tất bật với bao bộn bề của cuộc sống hối hả trong xã hội đương đại đôi khi đã lấn át cả những giờ phút xum vầy, đoàn tụ, yêu thương của chúng ta bên gia đình, người thân, thầy cô, bạn bè. Có người may mắn có cuộc sống ổn định, có vị trí khá quan trọng trong xã hội nhưng cũng có người kém may mắn hơn, phải vất vả với cuộc sống gia đình với công việc xã hội. Có những bạn đã vội đi xa không bao giờ gặp lại chúng ta và thầy cô nữa. Vâng! điều đó đúng như lời của một người đã nói : Trong cõi đời này, hạnh phúc thì giống nhau nhưng bất hạnh thì mỗi người một hoàn cảnh. Chúng ta hãy bỏ qua những nỗi buồn, hờn giận, những dích dắc của chuyện đời thường, hãy đến với nhau có thể chỉ là một tin nhắn, một cuộc điện thoại hay một lời chào hỏi thân tình để thấy mình thanh thản hơn, cuộc sống này ý vị hơn. Tôi cảm ơn đời mỗi sớm mai thức giấc, lại thầy mình trưởng thành lên một chút, lại được cùng bạn gặp gỡ hằng năm…để chia sẽ từng kỷ niệm ngày xưa…Tôi cảm ơn từng nụ cười, từng giọt nước mắt, cả những giận hờn vu vơ ngày ấy…và tôi sẽ nhớ tất cả…

Hôm qua đã trở thành quá khứ…Xin cất giữ lại trong tim những hình ảnh đáng yêu nhất…những khoảnh khắc hồn nhiên nhất của tuổi học trò…để ta lại vững tâm bước tiếp vào chặng đường còn lại của cuộc đời…

Kính thưa các thầy cô giáo, thưa các bạn!

Có ai đó đã ví thầy cô như người chèo đò, còn chúng em là những khách qua sông. Khách qua sông rồi, người chèo đò vẫn miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Và hôm nay thật vui vì những khách qua sông đã trở về bến đò xưa, bên cạnh người chèo đò lặng lẽ. Nhìn lại những dấu ấn thời gian đã qua, chúng em cảm nhận sâu sắc sự lớn lên của mình giữa cuộc đời bận rộn, đầy lo toan, mỗi khi nghĩ về thầy, cô và các bạn về khoảng thời gian được học dưới mái trường mến yêu, lòng chúng em như ấm lại. tự nhủ mình cần phải sống sao cho xứng đáng.

Thầy cô kính mến!

Chúng em biết rằng,15 năm qua thầy cô là những người luôn âm thầm dõi theo từng bước đi của chúng em. Bên cạnh những niềm vui khi hay tin học trò mình thành đạt nhưng chắc chắn cũng có không ít những nỗi buồn và lo lắng khi biết rằng học trò mình gặp thất bại, khó khăn. Để đáp lại tấm lòng yêu thương cao quý đó, chúng em xin hứa sẽ tiếp tục phấn đấu hết sức mình, vượt qua mọi khó khăn, thử thách để đạt được những ước mơ của mình.  

Cuối cùng, cho phép em được thay mặt toàn thể các bạn sinh viên lớp K29A-KTDN niên khóa 1997-2000 xin kính chúc các thầy cô giáo mạnh khỏe, hạnh phúc và luôn giữ mãi tình yêu nghề trong trái tim mình. Chúc các bạn cùng gia đình, luôn vui trong lý tưởng, trẻ trong tâm hồn, sáng ngời trong tương lai.

Chúc cho mái trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên của chúng ta ngày càng phát triển trong sự nghiệp trồng người, đào tạo ra những lớp người đủ đức, đủ tài, làm rạng danh quê hương đất nước yêu dấu của chúng ta, chúc buổi họp mặt của chúng ta ngày hôm nay thực sự là kỷ niêm và tràn ngập niềm vui .

Xin Trân trọng cảm ơn thầy cô và các bạn !

Tác giả: Dương Đình Tiến - Cựu sinh viên lớp K29A CĐ KTDN

Hiệu chỉnh: Hà Phương & Đào Khang

Người Đăng: Xuân Lâm - Khoa KT&PTNT